Góc bếp thân thương

 Góc bếp thân thương ảnh 1
Mẹ đi chợ sớm, chọn mua mỡ phần từ con lợn béo nhất. Cả tảng thịt mỡ nằm ngoan lành trong làn, khiêm nhường bên cạnh đám rau củ sắc màu, hối hả theo mẹ từ chợ về nhà. Nhưng đó lại là thứ khiến con hào hứng. Mẹ bảo, miếng mỡ phải săn như thạch, sờ vừa dẻo, vừa mềm, không hề có cảm giác nhớt tay mới ngon. Mỡ được rửa sạch bụi bặm, rồi thái miếng mỏng, cho vào chiếc chảo đang nóng ruột nằm chờ trên bếp lửa. Ban đầu mỡ còn dính trên mặt chảo nóng, đũa đảo đến đâu tiếng xèo xèo reo vui theo tới đó.

Rồi dần dần từng lớp nước mỡ bắt đầu ứa ra, loang loáng phủ bóng nhẫy mặt chảo. Con mong đến lúc miếng tóp mỡ vàng giòn được vớt ra, và tan dần trong miệng. Nhưng rán mỡ không thể vội, lửa không thể to vì sẽ khiến mỡ có mùi khét, xào nấu không ngon nữa. Phải đợi đến chừng lưng chảo đã sóng sánh nước mỡ nóng, các miếng mỡ đã chuyển hết sang màu ngà vàng, săn lại việc rán mỡ mới hoàn tất. Nước mỡ chắt vào âu sành, đợi nguội rồi mới đậy nắp cất vào chạn.

Tóp mỡ vớt ra đĩa cho ráo. Trong lúc ấy miến ngâm đã kịp mềm, mộc nhĩ nấm hương đã nở bung như những cánh hoa trong nước. Su hào, cà rốt đã gọt vỏ, nằm đợi sẵn trên thớt. Mẹ thoăn thoắt vớt miến, rồi cắt chúng từng đoạn nhỏ. Xong miến, chuyển sang thái các loại rau củ. Tay mẹ thao tác nhanh tới mức chỉ nhìn thôi con cũng thấy hoa cả mắt. Chỉ loáng một cái, nồi nguyên liệu của mẹ bây giờ đã có màu trắng đục miến dong, trắng xanh của su hào và đỏ của cà rốt. Nhưng vẫn chưa đủ.

 Thêm vài phút nữa, để mộc nhĩ và nấm hương được góp mặt, thêm sắc nâu đen cho nồi nguyên liệu. Mẹ còn thích cả hành tây nữa, cho món ăn dậy mùi hơn. Con chầu chực tranh phần đập trứng. Hành tây xắn nhỏ vừa đổ vào, con đã dốc ào bát trứng đã đánh sẵn.

Bát tóp mỡ giờ đã kịp nguội. Con đã tắc lẻm được vài miếng giòn rụm. Tóp mỡ ngon thế này, chỉ cần trộn với cơm nguội, chan thêm ít nước mắm, có 5 bát cơm con cũng ăn hết sạch. Nhưng hôm nay con phải kiềm chế để đón ăn một món thật đặc biệt.

Mẹ băm vụn tóp mỡ, trộn đều với nồi nguyên liệu đã đợi sẵn. Tất cả giờ đã quyện vào nhau, sánh dẻo, no đủ. Việc chuẩn bị nhân bánh đã xong. Tệp bánh đa nem đã sốt sắng chầu chực bên cạnh đây rồi. Một thìa nhân đầy, dàn dài giữa vỏ bánh hình tròn, to bằng cái đĩa. Bánh đa nem chỉ chờ đủ nhân là 2 bên mép bánh, rồi diềm phía trên, phía dưới bảo nhau gói ghém cẩn thận, sao cho thành miếng thuôn dài, vừa ăn.

Chảo mỡ chờ cũng lâu rồi, giờ tiếp tục ngồi lên bếp lửa, hâm nóng lại. Lúc bề mặt mỡ bắt đầu lăn tăn gợn sóng, là lúc mẹ giục con thả nem vào chảo. Mỡ reo lên hào hứng đón người bạn mới. Lửa phải rút bớt để không làm cho nem bị cháy. Cứ từ tốn, để tận hưởng thật chậm, thật sâu cái mùi no đủ của mộc nhĩ, nấm hương, trứng, tóp mỡ, hành tây. Để nhìn miếng nem quyện vàng màu của trứng, lấm tấm sắc đỏ của cà rốt đang reo vui hớn hở, chờ lúc chín vừa độ nằm ra đĩa chờ người thưởng thức.

Mùi thơm của chảo nem rán không chịu nằm yên trong căn bếp ám khói và đầy bồ hóng. Mùi thơm giống như đứa trẻ, tung tăng chạy ra ngoài sân, chơi trốn tìm trong vườn, trốn cả sang nhà hàng xóm. Nhà hàng xóm đang co ro trong khăn áo tránh rét, cũng phải vươn người qua hàng rào, nắc nỏm: “Bên ấy rán nem thơm thế. Lạnh thế này, có miếng nem nóng bỏng mồm thì phải biết”. Mẹ biết bụng dạ con đã cồn cào lên cả rồi. Chờ mãi mới được miếng nem vàng giòn, thơm ứa nước miếng, mà còn phải đợi đến tận lúc mâm bát xếp lên mới được thưởng thức quả là cực hình với con. Mẹ nháy mắt, gắp cho con miếng nem vừa rời chảo: “Nếm cho mẹ xem đã được chưa nhé. Nhưng phải thổi và ăn từ từ thôi kẻo nóng”.

Cảm giác được ăn miếng nem đầu tiên sao mà sung sướng. Con cắn ngay miếng rõ to, chẳng kịp nghe lời cảnh báo của mẹ. Y như rằng, lưỡi con dựng lên vì nóng. Miệng con xuýt xoa, nóng thì mặc nóng. Con hối hả nhai, nuốt. Trời ơi, sao mà ngon. Cũng chỉ là các loại rau, củ, trứng, miến trộn vào với nhau. Thậm chí thịt trộn để làm nem chỉ là tóp mỡ. Mẹ bảo, giá có ít thịt nạc vai băm nhuyễn trộn vào còn ngon nữa. Nhưng con thấy như thế này đã quá tuyệt hảo rồi, chẳng món gì có thể ngon hơn được nữa.

Mặc dù cả nồi nguyên liệu gần đầy ứ, con vẫn lo sợ chừng ấy không đủ. Con ăn đã tới 4-5 miếng nem và chưa thấy có dấu hiệu gì ở trong dạ dày. Con có thể ăn hết cả đĩa nem tú hụ mà không thấy no. Nhìn cơn háu ăn của con, mẹ chỉ cười xòa. Mẹ thừa biết tính con. Cái đứa dẫu đã ních đầy bụng mà vẫn còn đói con mắt. Nhìn cái miệng nhồm nhoàm, bóng mỡ của con, mắt mẹ ánh lên niềm vui.

Ngày đi học xa nhà, cứ chiều đến, ngồi bên chiếc bếp dầu khét mù, đặt trước cửa phòng trọ chật chội như chuồng chim, nấu bữa cơm cuối ngày đểnh đoảng với rau luộc, trứng luộc, con lại thổn thức nhớ mẹ, nhớ nhà. Nhớ mùi cơm sôi, mùi hành mỡ phi thơm lừng, mùi nước mắm tỏi nồng nàn. Nhưng thèm thuồng nhất vẫn là mùi nem mẹ làm. Thậm chí, có lần thoáng ngửi thấy mùi nem cất lên phảng phất mơ hồ tỏa ra từ quán xá dọc phố con lại thấy lòng rưng rưng muốn ứa nước mắt. Thầm ước, giá như lúc này, mình không bơ vơ trên phố, được ngồi trong căn bếp ám khói và đen kịt bồ hóng của mẹ. Con thèm cảm giác quây quần đầm ấm trong gian bếp chật chội. Với con, gian bếp ấy là chốn yên bình và thân thương nhất.

Bởi ở đó, con có mẹ…

PHONG ĐIỆP

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất