Rắc rối ngôn ngữ yêu thương

(ĐTTCO) - Có bận nghe thấy cô bạn thân của tôi gọi điện, cứ vâng vâng dạ dạ rồi “Vâng ạ, em cảm ơn anh nhé”.
 Đếm đến lần cảm ơn thứ bảy, tôi sốt ruột suýt nữa cắt ngang cô ấy để hỏi một cách đầy nghi ngờ “Ai đấy?”. Nhưng rồi toàn bộ nội dung câu chuyện cũng khiến tôi đoán được người ở đầu dây bên kia chính là anh chồng của nàng. 

Lũ chúng tôi nhăn mặt nhìn nàng lạ lùng: Dở hơi đấy à? Gọi điện cho chồng mà cứ như gọi cho chàng nào vừa mới quen. Từ thuở bé tôi chưa từng nghe thấy vợ phải cảm ơn chồng rối rít về việc rút hộ quần áo bao giờ. Nàng ngạc nhiên bảo ngày nào nàng cũng nói chuyện với anh chồng đã cưới được 7 năm như thế.

Bạn tôi sống ở châu Âu từ năm 19 tuổi, hơn chục năm sau mới về nước. Tôi nghĩ nàng bị Tây hóa. Thi thoảng tôi cũng nghe thấy nhiều cặp vợ chồng Tây đứng tuổi trả lời nhau như người tình “Vâng, em đây, anh yêu”, là nghe ngoài đời thực chứ không phải nghe trên phim. Mới nghĩ chắc Tây họ “hấp” thế. Hôm rồi đọc bài viết của một cô bạn hồi đại học lấy chồng người Australia, hiện đang sống ở San Francisco, tôi càng khẳng định cái vụ “Tây hấp”. 

Nàng kể về bình minh trong Ngày của Mẹ như thế này: “Tôi còn nhớ như in cái năm đầu tiên được lên chức mẹ, tôi ngủ nướng đến tận 9 giờ sáng. Khi tỉnh giấc, tôi giật mình phát hiện một tấm bưu thiếp xinh xắn nằm ngay ngắn dưới gối: Chúc mừng em nhân Ngày của Mẹ, cảm ơn em đã sinh hạ cho anh một nàng công chúa xinh xắn. Em là người mẹ tuyệt vời nhất trên đời. Anh thật may mắn có em và con”. Rồi nàng viết tiếp: “Tôi kể cho mẹ nghe chồng tôi đã vinh danh tôi nhân Ngày của Mẹ như thế nào. Mẹ bảo: “Ừ, đúng là Tây có khác nhỉ, ga lăng thế, lãng mạn thế. Thích thật đấy. Đâu như bố mày, tao vừa trách khéo thì ông ấy bảo: “Một ngày ăn đấy, bẩy ngày ăn đâu. Hôm nay là Ngày của Mẹ, thế từ ngày mai thì không à. Cứ toàn phú quý sinh lễ nghĩa”.

Từ ngày be bé, tôi đã nghe thấy cha tôi hay gọi mẹ tôi là cô, là bà, xưng tôi chứ hiếm khi là em xưng anh. Đáp lại mẹ cũng gọi cha tôi là ông xưng tôi, thi thoảng thân mật lắm mới kêu anh. Cái việc xưng hô “trang trọng” cô/bà hay ông cứ như thể quận công, hầu tước không có nghĩa rằng cha mẹ tôi không hạnh phúc. Bởi tôi thấy bố mẹ các bạn tôi, các cô dì chú bác tôi, hàng xóm nhà tôi cũng gọi nhau như thế. Đã làm bậc cha mẹ phải như thế mới đứng đắn, anh anh em em là dành cho những người “còn đang yêu”. Tôi nghĩ vậy là phải. “Vợ chồng phải kính nhau như khách”, các cụ bảo thế. Vậy gọi thế cho “kính”.

Rắc rối ngôn ngữ yêu thương ảnh 1 Mô tả ảnh
Mãi sau này, khi đã có “kinh nghiệm” về hôn nhân tôi ngẫm ra “vợ chồng phải kính nhau như khách” ấy là có ý khác. Từ lúc lấy nhau về rồi, đã chung một nhà rồi, người ta không còn coi nhau là khách nữa. Đã người trong nhà thì được ưu tiên cho thấy đủ mọi cái xấu của nhau, cho phép giản tiện và lôi thôi luộm thuộm. Đầu tiên là việc nói rút gọn câu. Chủ ngữ và các đại từ nhân xưng bị cắt dần đi, đặc biệt là trong các tin nhắn, có thể ngắn gọn ngang với việc tiết kiệm tiền khi gửi điện tín hồi trước thập niên 90. 

Vợ: Có ăn cơm k?

Chồng: Có.

Vợ: Mấy h về?

Chồng: 8h.

Vợ: Thằng A mời có đi k?

Chồng: K

Tất nhiên cuộc trò chuyện của những người chưa cưới sẽ thường diễn ra theo cách hơi khác một chút, mặc dù nội dung vẫn vậy.

Nàng: Anh yêu, lát nữa đi ăn tối đấy nhé.

Chàng: Uh, hôm qua hẹn thế rồi mà.

Nàng: Thế mấy giờ anh đến đón em?

Chàng: 8h em nhé. Có được không em?

Nàng: Cậu A có vé mời anh có đi được không?

Chàng: Có lẽ không được rồi em ạ. Hôm ấy anh phải họp mất. Em bảo cậu ấy thông cảm nhé. Tuần sau anh đưa em đi chơi bù.

Tôi cũng nghĩ việc nhắn tin rút gọn như đánh điện tín hay nhắn tin dài ngang với viết thư tay không liên quan đến việc người ta yêu nhau nhiều hay ít. Quan trọng là ở tấm lòng chân thành, ở cái tâm bên trong. Có phải khách đâu mà khách sáo mãi thế. Người đã cưới và người chưa cưới cũng hơi khác nhau ở cách bình luận. Khi cưới rồi:

Vợ: Áo mới mua này. Trông được không?

Chồng: (Liếc xéo) Ra cái gì. Trời này mặc mấy cái đồ ấy cho chết ngốt. Kiếm thứ gì rộng rãi mà mặc.

Khi chưa cưới:

Nàng: Anh ơi, áo em mới mua này. Trông có xấu không?

Chàng: (Mắt sáng lấp lánh) Áo thì không đẹp lắm nhưng em làm cho áo đẹp lên.

Tôi cũng nghĩ việc khen chê cái áo không liên quan đến chuyện người ta yêu nhau ít hay nhiều. Quan trọng là ở tấm lòng chân thành… Có phải khách đâu… Áo quần chẳng liên quan gì đến tình cảm.

Sự quan tâm, dặn dò lẫn nhau của người cưới rồi và người chưa cưới cũng khác nhau tí chút. Nếu chàng đi công tác, khi chưa cưới, người kia sẽ nhắn tin như sau: Chúc anh một ngày mới tốt lành và buổi họp thành công. Vậy là tối nay em được gặp anh rồi. Còn nếu cưới rồi, nàng sẽ gọi điện thoại: Lát nữa về nhớ mua thêm một cân mực. Nếu ăn cơm tối nhớ gọi sớm để còn nấu nhé.

Tại sao khi chưa cưới, cũng vẫn người đấy trước lúc gặp nhau mình cứ phải chùng chình cả tiếng đồng hồ như đi tiếp khách quý. Mình tắm gội, đi làm tóc, thử 9 bộ quần áo mới ưng, rồi trang điểm tỉ mỉ và xức nước hoa. Nhưng cưới rồi thì thực sung sướng, mình được sống đúng là mình. Mình lao ra khỏi phòng ngủ vào sáng sớm chủ nhật với mái tóc mỗi sợi một hướng khác nhau, với đôi chân hai dép hai màu hai cỡ và bộ quần áo tận dụng lại từ 10 năm trước. Mình thoải mái diện bộ ấy từ sáng đến tối mịt để làm trăm thứ bà rằn mà chẳng sợ ai phê bình.

Tại sao khi chưa cưới, cũng vẫn người đấy mình chỉ chót ngắt máy điện thoại trước hoặc vô tình phê bình một lời, người ta đã tổn thương và hờn dỗi. Giờ cưới rồi rõ là hạnh phúc, chẳng bao giờ phải ngập ngừng xem những lời mình nói là đúng hay sai, không phải lo ngay ngáy người kia có vì câu nói ấy mà giận hay không, vì bây giờ mình nói điều gì cũng đúng. Mình chê bai thô lỗ, mắng mỏ thẳng thừng, tha hồ cắn cảu, cộc lốc, cụt ngủn mà đằng ấy vẫn vui vẻ. Gạo đã nấu thành cơm, có phải đang ngồi trước micro của người phát ngôn Bộ Ngoại giao đâu mà phải đắn đo, suy tính, cân đong từng từ cho đau đầu nhức óc.

Nhưng hỡi những người đàn ông đã đeo nhẫn cưới, sau khi đọc bài này, đừng thấy tôi nói mà giật mình sửa sai, vội vàng nhắn tin cho vợ một dòng chữ vào lúc chiều tàn: Em yêu, anh chuẩn bị về đây, nấu cơm cho anh ăn với nhé. Kẻo không chỉ 5 phút sau thôi, dù có đang động đất 9 độ rích te hay kẹt xe ở 90 nút ngã tư, cô vợ yêu quý của bạn cũng sẽ xuất hiện trước cửa phòng làm việc với sắc mặt của bầu trời sắp bão: Anh vừa nhắn tin cho con nào mà nhắn nhầm vào máy của tôi?

Và hỡi những người phụ nữ đã không còn độc thân, việc gì cũng nên từ từ, không bao giờ được đốt cháy giai đoạn. Sau khi đọc bài này, tối nay bạn đừng vội đón chồng sau chuyến công tác dài ngày bằng bộ đồ ngủ xuyên thấu hai mảnh underwear đẹp đẽ bên trong và vài giọt Chanel ngọt lịm bên vành tai. Chỉ bởi tôi không muốn gia cảnh của bạn bị lục đục vì một bài báo, khi vừa bước chân qua ngưỡng cửa, chàng của bạn đã chững lại rồi mát mẻ: Tôi là chồng cô đây ạ, chứ không phải cái người mà cô định đón tối nay. Cũng may tôi đi công tác về sớm, nếu không đã được hân hạnh chứng kiến…

Bút ký DI LI

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Dửng dưng với bão lụt

Dửng dưng với bão lụt

(ĐTTCO) - Bộ Văn hóa-Thể thao-Du lịch vừa có một quyết định đúng đắn và nhanh chóng khi gửi công văn yêu cầu tạm ngừng Cuộc thi Hoa hậu Hoàn Vũ Việt Nam, cho đến khi khắc phục xong hậu quả bão lụt tại miền Trung.

Góc nhìn

Trào lưu xuất bản tự truyện

(ĐTTCO) - Sau những nghệ sĩ lừng lẫy như Thành Lộc, Ái Vân, Kim Cương, Trần Tiến… ra sách về đời mình, các gương mặt trẻ như Lâm Khánh Chi, Sơn Tùng, Hoàng Thùy Linh cũng hào hứng xuất bản tự truyện.

Phóng sự - sáng tác

Hấp lực Phú Quốc

(ĐTTCO) - Rất nhiều du khách đã quay lại Phú Quốc (tỉnh Kiên Giang) lần 2, lần 3, thậm chí lần n, chứng tỏ hòn đảo này thực sự có sức hấp dẫn, xứng với danh xưng Hòn đảo ngọc. 

Bạn đọc

Nên học hỏi thay vì phản ứng

(ĐTTCO) - Những ngày đầu tháng 10, người tiêu dùng (NTD) tỏ vẻ ngỡ ngàng khi nhiều cây xăng thuộc Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) trưng băng rôn có nội dung "Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam".