Nhiêu khê thẻ hành nghề

Mặc dù trước đây đã áp dụng nhưng cuối cùng phải hủy bỏ, thẻ hành nghề biểu diễn vẫn đang là nỗi ám ảnh của đời sống văn hóa nước ta. Nhiều lần soạn thảo đi soạn thảo lại và những lần bẽ bàng vì ý kiến phản biện của dư luận, Cục Nghệ thuật biểu diễn vẫn quyết định triển khai xét duyệt và cấp phát thẻ hành nghề cho ca sĩ và người mẫu từ tháng 4-2014. Theo dự kiến, đến năm 2016 tất cả nghệ sĩ đều phải có thẻ hành nghề.

Thực chất, thẻ hành nghề là một quan niệm quản lý hành chính trong lĩnh vực biểu diễn mà hầu như không quốc gia nào trên thế giới tỏ ra mặn mà. Chính vì không có khuôn mẫu để mô phỏng nên quy chế về thẻ hành nghề đã bộc lộ không ít bất cập. Thí dụ, quy định “những người biểu diễn lần đầu tiên không cần thiết phải có thẻ hành nghề”, nhưng làm sao biết lần biểu diễn ấy thứ bao nhiêu? Hơn nữa, những tài danh đã được trao danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân hoặc Nghệ sĩ Ưu tú vẫn phải làm đơn để xin cấp thẻ hành nghề thì quá phi lý.

Theo tổng kết sơ bộ của Cục Nghệ thuật biểu diễn, cả nước có khoảng 2.000 công ty tổ chức biểu diễn. Tại sao không xây dựng cơ chế hữu hiệu để quản lý những đơn vị nghệ thuật này mà cứ sốt ruột với thẻ hành nghề từng cá nhân nghệ sĩ? Ai cũng biết văn hóa thời hội nhập nảy sinh nhiều vấn đề phức tạp, nhưng để giải quyết vướng mắc cần cân nhắc phương án cụ thể. Muốn nắm dao, phải nắm đằng chuôi, không ai lại nắm đằng… lưỡi. Nếu các công ty tổ chức biểu diễn đều hoạt động nghiêm túc làm gì có chỗ cho nghệ sĩ bát nháo.

Thử hình dung, từ nay đến năm 2016 phải cấp hàng trăm ngàn thẻ hành nghề, sẽ tiêu tốn bao nhiêu kinh phí của ngân sách? Và có gì bảo đảm, có thẻ hành nghề rồi bức tranh sàn diễn sẽ sáng sủa hơn, đẹp đẽ hơn? Hãy so sánh đơn giản, nghệ sĩ biểu diễn cũng giống như người viết báo. Chẳng lẽ thấy cộng tác viên nào gửi bài đến tòa soạn, việc đầu tiên là truy xem người ấy có… thẻ nhà báo không? Chất lượng bài báo không thể căn cứ vào thẻ nhà báo. Chất lượng biểu diễn cũng không thể căn cứ vào thẻ hành nghề.

Càng mở cửa, trình độ nghệ thuật của nước ta càng bộc lộ nhiều khập khiễng. Nghệ sĩ Việt Nam trở nên nao núng trước những trào lưu và kỹ xảo của Hoa Kỳ, Pháp, Nhật Bản, Hàn Quốc. Nền nghệ thuật biểu diễn của các nước phát triển đã đạt đến công nghệ và họ không hề cần đến… thẻ hành nghề. Khi đặt vào hoàn cảnh thử thách, chúng ta muốn khẳng định giá trị bản thân, nên tư duy tích cực hơn. Mọi đề án hay mọi quy chế về văn hóa cần đặt ra tiêu chí tôn vinh cái đẹp, không thể chỉ nhăm nhăm hạn chế cái xấu. Khi và chỉ khi cái đẹp lên ngôi, cái xấu mới thực sự chịu lép vế.

Tuy Hòa

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Góc nhìn

Tìm sách hay ở đâu?

(ĐTTCO) - Trong không khí Ngày Sách Việt Nam 21-4 và Ngày đọc sách thế giới 23-4, Lễ trao Giải thưởng Sách Quốc gia lần thứ nhất đã được tổ chức tại Hội trường Thư viện Quốc gia vào sáng 19-4. 

Phóng sự - sáng tác

Làm nông thời 4.0

(ĐTTCO) - Phòng Kinh tế thị xã Hồng Ngự, Đồng Tháp và Công ty Quản Nông Xanh vừa phối hợp giới thiệu nông dân mô hình dùng thiết bị bay phun thuốc bảo vệ thực vật vừa đạt hiệu quả cao vừa bảo vệ môi trường. 

Bạn đọc

Chỉ tiêu không thể mão?

(ĐTTCO) - Nhiều năm qua khi nhắc đến bất cứ lĩnh vực nào từ kinh tế, xã hội đến giáo dục… Quốc hội cũng như các bộ ngành đều đưa ra những con số chỉ tiêu để phấn đấu hoàn thành. Điều này không sai, nhưng ở khá nhiều lĩnh vực các chỉ tiêu đưa ra nhằm đẹp báo cáo chứ rất xa vời thực tế, thậm chí chính các chuyên gia khi phân tích cũng phải ngạc nhiên về những chỉ tiêu này. Phải chăng hội chứng chỉ tiêu đang “lây lan” quá nhanh?