Giai điệu tri ân

Nền tân nhạc Việt Nam thế kỷ 20 đã có rất nhiều bài hát xúc động ngợi ca mái trường và tri ân thầy cô giáo. Phổ biến nhất phải kể đến ca khúc “Bụi phấn” với hình ảnh “Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi”. Và kế đến là một danh sách dài, từ “Đi học” dành cho lứa tuổi thiếu nhi “Hôm qua em đến trường, mẹ dắt tay từng bước, hôm nay mẹ lên nương, một mình em tới lớp”,  đến “Ngôi trường dấu yêu” nhắc nhớ thời trung học “Nhớ những tháng năm dài sống dưới ngôi trường bao mến thương của tôi, có ánh nắng tươi hồng với tiếng chim ngoài xa líu lo hòa ca” và “Con đường đến trường” dành cho những ai đã trưởng thành được dịp ngoảnh lại “Một chiều đi trên con đường này, hoa điệp vàng trải dưới chân tôi, ngập ngừng trong tôi như thầm hỏi, đường về trường ôi sao lạ quá”.

Bằng chính lịch sử phát triển, không ai dám phủ nhận âm nhạc cũng là một phương cách giáo dục hiệu quả và có tác dụng lâu dài. Khi một con người biết cất lên tiếng hát trân trọng những người đưa đò lặng lẽ, tất cả mọi tin yêu nơi sâu thẳm trái tim họ đều được đánh thức.

Từ những bài hát nho nhỏ, tình cảm kính yêu đối với thầy cô sẽ lớn dần lên trong lòng mỗi học trò. Không rung động sao được khi nghe “Cây bông hồng em trồng tặng cô, cánh hoa hồng tươi như khoe ngày hội mát dịu mùi hương như tình thương mến cô dành cho chúng em” (bài “Bông hồng tặng cô").

Không bồi hồi sao được lúc nghe “Khi nắng hồng trở lại bên em, khi nắng vàng dịu dịu trải xuống. Thầy mang cho em ước vọng, đi trên con đường có những lá rơi” (bài “Ơn thầy”). Và không ngậm ngùi sao được trước ca từ thổn thức “Người thầy vẫn lặng lẽ dưới mưa, dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi” (bài “Người thầy”).

Nếu làm một cuộc tổng kết, chúng ta có được khoảng 100 bài hát viết về mái trường và thầy cô giáo. Có những bài ca ngợi trực tiếp như “Những điều thầy chưa kể”, cũng có những bài gián tiếp phản ánh vẻ đẹp trường lớp như “Những nụ cười trở lại”. Thậm chí có bài hát ngỡ là đề tài thương binh liệt sĩ như “Vết chân tròn trên cát” vẫn hiện lên sức sống người thầy “Anh thương binh vẫn đến trường làng, vẫn ôm đàn dạy các em thơ bài hát quê hương”.

Không thể nói khác hơn, những bài hát ấy là tài sản lớn rất đáng tự hào của ngành giáo dục. Tuy nhiên, đã đến lúc phải tìm kiếm thêm những giai điệu mới đồng hành với nền giáo dục hiện đại. Một cuộc vận động sáng tác về mái trường và thầy cô là điều không chỉ giới nhạc sĩ mà công chúng cũng rất mong đợi.

Tuy Hòa

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Góc nhìn

Tìm sách hay ở đâu?

(ĐTTCO) - Trong không khí Ngày Sách Việt Nam 21-4 và Ngày đọc sách thế giới 23-4, Lễ trao Giải thưởng Sách Quốc gia lần thứ nhất đã được tổ chức tại Hội trường Thư viện Quốc gia vào sáng 19-4. 

Phóng sự - sáng tác

Làm nông thời 4.0

(ĐTTCO) - Phòng Kinh tế thị xã Hồng Ngự, Đồng Tháp và Công ty Quản Nông Xanh vừa phối hợp giới thiệu nông dân mô hình dùng thiết bị bay phun thuốc bảo vệ thực vật vừa đạt hiệu quả cao vừa bảo vệ môi trường. 

Bạn đọc

Chỉ tiêu không thể mão?

(ĐTTCO) - Nhiều năm qua khi nhắc đến bất cứ lĩnh vực nào từ kinh tế, xã hội đến giáo dục… Quốc hội cũng như các bộ ngành đều đưa ra những con số chỉ tiêu để phấn đấu hoàn thành. Điều này không sai, nhưng ở khá nhiều lĩnh vực các chỉ tiêu đưa ra nhằm đẹp báo cáo chứ rất xa vời thực tế, thậm chí chính các chuyên gia khi phân tích cũng phải ngạc nhiên về những chỉ tiêu này. Phải chăng hội chứng chỉ tiêu đang “lây lan” quá nhanh?