Vọng phu 43 năm chờ chồng

“Cứ mỗi lần nghe ở đâu có có tin “liệt sĩ” trở về gia đình sau vài chục năm là bá (bác) lại thót tim. Ước sao đời bá cũng có may mắn như vậy” - bà Trần Thị Tiếp bùi ngùi tâm sự sau 43 năm đằng đẵng chờ tin chồng. Nỗi thấp thỏm chưa bao giờ nguôi bởi bà mãi tin chồng mình chưa mất.

Nỗi niềm người vợ trẻ

Chẳng hiểu sao, ngồi nghe bà Tiếp ở thôn Kiểu (xã Bích Sơn, huyện Việt Yên, Bắc Giang) tâm sự về chồng, liệt sĩ Tống Ngọc Lưu và những ngày bà chờ đợi, tôi thấy gợi lên một sự xốn xang. Suốt ngần ấy năm, rất nhiều người đã nguôi ngoai nỗi đau, nhưng nay đã gần 70 tuổi, mái tóc nhuốm bạc và đôi mắt nhăn nheo, bà Tiếp vẫn bồn chồn chờ chồng.

“Người ta cũng là vợ liệt sĩ như bá, nhưng họ còn có con, có cháu, đằng này bá chỉ có một mình. Bá lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chồng thôi” - cứ nhắc đến ông bà lại khóc, giọt nước mắt của người đàn bà nhỏ nhắn ấy chưa bao giờ vơi cạn. Qua câu chuyện, tôi biết ông Lưu hơn bà 7 tuổi, người thôn Văn Xã, cách thôn Kiểu quãng đồng. Ông là bộ đội, được gia đình “ngắm” cho cô gái Trần Thị Tiếp.

Tình yêu của họ đẹp như mơ, kết quả là đám cưới bình dị và vui vẻ diễn ra giữa năm 1964. Ngay sau đó, có lệnh tổng động viên, ông Lưu nhận nhiệm vụ mới trong Đoàn đặc công K10 vào chiến trường gấp. Cuộc sống vợ chồng vỏn vẹn 1 tháng.

Hôm tiễn chồng ra ga tàu chuẩn bị khởi hành, nước mắt lã chã, bà nài nỉ: “Hay để em đi cùng anh, chứ vợ chồng sống thiếu nhau làm sao được”. Ông Lưu bảo vợ: “Thôi, trong đó bom đạn, em theo anh làm sao. Em cứ an tâm, anh hứa, bao giờ đất nước thống nhất sẽ trở về”. Nuốt nước mắt, người vợ trẻ tự nhủ sẽ là “hậu phương” vững chắc cho chồng. Rồi bà có tin vui. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, đứa con trong bụng tròn 6 tháng bị sẩy khi bà Tiếp bị vấp ngã trong một lần đi làm đồng.

Vọng phu 43 năm chờ chồng ảnh 1

Bà Tiếp xem lại kỷ vật của liệt sĩ Lưu. Ảnh: Diên Khánh 

Đau đớn vì mất con nhưng bà vẫn gắng gượng chăm sóc bố mẹ chồng, chờ chồng về phép. Niềm an ủi lớn nhất của bà là những lá thư ông Lưu gửi từ chiến trường. Bà Tiếp cho biết, ông Lưu học hành tử tế nên viết thư rất “mùi mẫn”. Những lá thư cứ thưa dần, rồi không bao giờ về nữa.

Mãi đến năm 1971, bà và gia đình nhận giấy báo tử của liệt sĩ Lưu, trong đó viết ông hy sinh từ năm 1969. Mẹ chồng bà Tiếp vô cùng thương con trai, hiểu tâm trạng của con dâu trẻ nên động viên con đi bước nữa, nhưng bà không chịu. Bà tự nhủ: “Dù thế nào, anh ơi, em mãi chờ anh”.

“Giá em hóa đá”

 Thương con gái, bố mẹ đẻ xin bà Tiếp về thôn Kiểu sống bên mình ở để tiện động viên đi bước nữa. Nhưng bà Tiếp vẫn một niềm nghĩ chồng mình chưa chết bởi không thấy xác. Ngày đó trong làng, ngoài xã nhiều người hỏi han, nhưng “người xinh đáo để” ấy vẫn một mình.

Năm 1980, qua trạm y tế xã, bà hỏi xin con nuôi. Bà đặt tên con theo họ của mình là Trần Thị Tam. Tam trong chữ “tam tòng” để nhắc vững lòng đợi. “Bá đi làm đồng cũng đưa con đi theo, có khi gánh phân ra đồng, một bên là phân, còn bên kia là con gái. Nhìn thấy người ta có vợ có chồng, đỡ đần nhau, việc trôi trảy lắm. Bá thì thui thủi, tủi không cầm được nước mắt” - bà Tiếp kể.

Suốt bao nhiêu năm, bà Tiếp vẫn giữ thói quen nghe đài. Chiếc đài, cùng với đứa con gái bé bỏng đã tiếp nghị lực sống cho bà. Và những năm tháng nuôi con đợi chồng, bà nghe được bao mục liên quan đến các liệt sĩ. Có lần, không cầm lòng, nhìn lên di ảnh chồng, bà thốt lên: “Anh ơi, giá mà em hóa đá được, thì mới nguôi nhớ. Anh bảo em phải làm sao?”.

Cũng may, trong mấy chục năm qua, bà Tiếp có cô con nuôi để trò chuyện. Chị Tam rất mực thương mẹ, cũng định không lấy chồng để ở nhà an ủi mẹ. Dù không muốn xa nhưng sợ con khổ, bà Tiếp động viên nhiều lần, Tam cũng chẳng chịu. Mãi tới năm chị Tam 32 tuổi mới lấy chồng làng bên. Năm 2005, đồng đội cũ, thủ trưởng cũ của chồng về thăm, có hỏi bà nguyện vọng, bà chỉ xin: “Cho em được trở vào thăm chiến trường, nơi chồng em chiến đấu và thăm nghĩa trang. Không tìm được mộ chồng, em chỉ xin nắm đất trong đó mang về thờ”.

Nguyện vọng của bà được chấp thuận. Cùng đi với đoàn có đạo diễn trẻ người Pháp Boris Lojkine. Tính từ năm đó, chiến tranh đã lùi xa 30 năm và rất nhiều mộ quy tập ở nghĩa trang Hải Lăng (Quảng Trị) không tên. Bà thắp nén hương nghi hút rồi ngất đi.

Trở về tay không cùng với nắm đất, bà vẫn đau đáu một điều, không biết chồng sống chết ở đâu hay đang nằm cùng đồng đội trong lòng đất mẹ, để người vợ ở nhà mãi ngóng trông. Bà đã gắng gỏi sống để làm chỗ dựa tinh thần cho con gái.

Nguyễn Văn Học

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Hấp lực Phú Quốc

Hấp lực Phú Quốc

(ĐTTCO) - Rất nhiều du khách đã quay lại Phú Quốc (tỉnh Kiên Giang) lần 2, lần 3, thậm chí lần n, chứng tỏ hòn đảo này thực sự có sức hấp dẫn, xứng với danh xưng Hòn đảo ngọc. 

Góc nhìn

Dẹp hoa hậu bát nháo

(ĐTTCO) - Sau một giai đoạn bùng phát hoa hậu đến nở rộ hội chợ, các sân chơi nhan sắc đã được chấn chỉnh lại. 
 
 

Bạn đọc

Nên học hỏi thay vì phản ứng

(ĐTTCO) - Những ngày đầu tháng 10, người tiêu dùng (NTD) tỏ vẻ ngỡ ngàng khi nhiều cây xăng thuộc Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) trưng băng rôn có nội dung "Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam".