Hương vị tình thương

Với mục đích tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt, Ngày Gia đình Việt Nam (28-6) mang nhiều ý nghĩa cao đẹp và rất được người dân quan tâm.

1. Tuổi trẻ, ai cũng có khát vọng tung cánh, rời khỏi gia đình để tranh đua với xã hội. Nếu nói theo ngôn ngữ có vẻ võ hiệp, là “chí tại thiên hạ”. Dù cưng chiều đến mấy, cũng không bố mẹ nào nỡ bắt con mình quanh quẩn hiên nhà. Thế nhưng, đến một lúc nào đó, có thể là chín chắn, trưởng thành, hay khi mệt mỏi, đứa trẻ ngày nào nằng nặc thoát ly mái ấm lại mong mỏi được trở về ngồi bên mâm cơm ấm áp có đông đủ người thân.

 Sau một giai đoạn dài tôn sùng lối sống cá nhân, phương Tây cũng bắt đầu làm quen với khái niệm “gia đình là tất cả”. Người Việt xưa nay coi trọng gia đình. Cuộc sống chật chội, không phải dễ duy trì sự xum vầy “tứ đại đồng đường”, nhưng quan hệ máu mủ vẫn chặt chẽ vững bền. Và phương tiện để kết nối tình thân hữu hiệu nhất là mâm cơm. Ca dao lưu giữ một thời túng bấn “Râu tôm nấu với ruột bầu, Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon”. Hương vị không nằm ở râu tôm hay ruột bầu, mà ở niềm chan hòa phu thê. Tin cậy và san sẻ từ trái tim đã biến một bữa cơm nghèo nàn bỗng dưng ngọt ngào.

 Tôi vốn thích lang bạt. Tuy nhiên, mỗi lúc nắng xế hoàng hôn hay mưa xiên đêm vắng, cũng bất giác thèm không khí dịu êm bên gia đình. Những lúc ấy, nước mắt không rơi ra, nhưng xót xa và bần thần bao nhiêu hồi tưởng đẹp đẽ. Nhớ vô cùng cái dáng lui cui của bà nội bên bếp lửa mịt mù khói vì đun bằng củi khô. Nhớ vô cùng phiên chợ muộn, lưng áo mẹ đẫm mồ hôi chen chân mua cho được mớ rau con cá. Nhớ vô cùng bóng cha ngồi trầm ngâm, bỏ dở dang câu chuyện mùa màng thất bát. Nhớ vô cùng 2 đứa em nhường nhau miếng cơm cháy cuối cùng... Có những khoảnh khắc đã trôi qua, vẫn mãi mãi như cuốn phim âm bản in hằn trong ký ức đời mình.

Tôi có nhiều người bạn là doanh nhân thành đạt. Vậy mà cứ thấy họ cô đơn và chông chênh. Vì sao? Vì lo xuôi ngược làm giàu, họ đã để vụt mất hạnh phúc gia đình. Có hôm ngồi với nhau ở nhà hàng đắt đỏ, nhưng nghe một người đứng dậy về ăn cơm với vợ con, những người còn lại bỗng dưng chùng xuống. Nghẹn ngào, xao xác, bẽ bàng... Rất nhiều cảm xúc không thể gọi thành tên. Chỉ có một điều có thể xác định, những người ở lại có chút ganh tỵ với nỗi vui giản dị của người vừa đi khỏi. Bữa cơm người ấy hướng về, có ánh mắt dịu dàng của vợ, có giọng cười trong trẻo của con, có chút bận bịu mãn nguyện và có chút vướng víu hân hoan.

Hương vị tình thương ảnh 1

Ngày Gia đình Việt Nam mang nhiều ý nghĩa cao đẹp.

2. Không phải gia đình nào cũng có đầu bếp trứ danh. Vợ đoảng và con dại là chuyện thường tình. Cơm nấu quá nhão, canh nêm hơi mặn đã sao. Quan trọng những người ngồi quanh mâm cơm nhìn nhau như thế nào. Bữa cơm níu họ lại với nhau, đôi đũa cong hay cái chén mẻ, cũng giúp người ta lớn lên trong lương thiện và nhân ái. Đĩa thịt kho có thể đã hâm lại mấy lần để chờ người về trễ, nhưng bữa cơm chỉ cần không thiếu một ai, đã báo hiệu một sự no đầy.

 Bây giờ hội nhập toàn cầu, phụ nữ cũng có vai trò nhất định trong xã hội. Những đòi hỏi khéo léo nữ công gia chánh e rằng hơi khắt khe. Thế nhưng, thành tâm tỏ bày, người chồng nào cũng muốn nhìn thấy vợ mình vào bếp, đứa con nào cũng muốn được thưởng thức món ăn do mẹ mình nấu. Tô măng hầm hay đĩa cà lắm khi không thể so về chất lượng với quán xá, vậy mà người chồng rạng ngời, đứa con tíu tít. Mai này người chồng có đi xa, đứa con có đến những nơi tột đỉnh phú quý, nhưng bữa cơm hôm nay vẫn còn nguyên trong lòng. Miếng ngon nhớ lâu chăng? Không phải, miếng ngon đâu chỉ từ vật liệu quý hiếm và từ kỹ năng chế biến. Miếng ngon đôi khi đến từ giao cảm giữa người nấu và người ăn. Nói cách khác, tình thương cũng là một thứ gia vị. Vợ nấu cho chồng, mẹ nấu cho con, gia vị tình thương khỏa lấp tất cả, thơm tho tất cả, lành lặn tất cả.

 Nhiều năm rồi, tôi luôn tranh thủ mọi cơ hội để được ăn bữa cơm gia đình. Già rồi ư, rã rời vì bon chen rồi ư? Tôi không biện minh, nhưng càng ngày tôi càng thấm thía giá trị bữa cơm gia đình. Bởi lẽ, cơm dẻo canh nóng chỉ là một phần, cốt lõi là được nhìn thấy người thân của mình vẫn bình yên. Giá trị bữa cơm, không hề phân biệt nhà giàu hay nhà nghèo. Vì không ai cân đong được tình thương tỏa ra bên bếp lửa có tấm lòng san sẻ và gìn giữ cho nhau của vợ chồng và con cái.

Vì vậy, đừng giận hay đừng trách, hãy trân trọng những ai lúc cao hứng kêu lên giữa đám đông: “Món này vợ tôi nấu ngon nhất” hay “Món kia mẹ tôi nấu tuyệt nhất”. Cách cảm nhận gia vị tình thương của mỗi người đều khác nhau. Cuộc sống hiện đại tất bật, chúng ta phải miễn cưỡng chấp nhận bữa trưa nơi công sở. Tuy nhiên, mệnh lệnh “hãy trở về nhà trước bữa cơm tối” là một điều ai cũng ghi nhớ và hy vọng được thực hiện thường xuyên.

LÊ THIẾU NHƠN

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Góc nhìn

Âu lo điện ảnh nước nhà

(ĐTTCO) - Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 20 được tổ chức cuối tháng 11-2017 tại thành phố Đà Nẵng là sự kiện văn hóa 2 năm diễn ra một lần.

Bạn đọc

Du lịch phát triển người dân phải được hưởng lợi

(ĐTTCO) - Vừa rồi tôi cùng gia đình đi du lịch Nha Trang. Cảm nhận đầu tiên khi trở lại thành phố biển xinh đẹp miền Trung là sự ồn ào, náo nhiệt của khách du lịch, đặc biệt là khách Nga và Trung Quốc;