Chuyện cau trầu

Hôm nọ trên đường về quê, thấy một bạn hàng đi mua cau trái, bất chợt tôi nhớ đến một đoạn trong bài “Lỡ hẹn” của nhà thơ trẻ Khúc Hồng Thiện: 

“Cây cau kia lỡ hẹn với dây trầu

Chỉ bởi mùa ra trái vụ”

Ông Sáu Danh ở huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng - làm nghề lái cau nhiều năm, thuộc lòng nơi nào cau nhiều cau ít tại miền sông nước này - cho biết về sản phẩm đặc biệt này: “Mặt hàng cau đang khá “sốt” trên thị trường. Làm nghề này đi mua bán quanh năm, hết nơi này đến xứ khác. Tui mua tại vườn 500 đồng/kg, tự trèo hái, tự chuyển xuống ghe. Mỗi cây cau trưởng thành cho trái hái được 3 quày”. Nghe xong giật mình, rẻ lạ. Ấy thế mà nhà vườn vẫn bán rất nhiệt tình, vì loại trái này chẳng dùng làm gì, chỉ để rụng xuống đất, còn bây giờ rất ít lão ông, lão bà còn giữ thói quen ăn trầu (với cau, vôi)”.

Chuyện cau trầu ảnh 1 

Trèo cau khó hơn leo dừa, vì để có thể thoăn thoắt lên thân cây thon nhỏ, suông đuột, chẳng có gì để bấu víu phải nhờ vào chiếc nài (chiếc vòng bằng dây bện từ sống lá chuối khô, dùng để xỏ vào chân tạo điểm tựa khi  leo dừa, cau), kinh nghiệm và sức khỏe. Tùy loại cau mà dân lái cân lại cho vựa từ 2.000-3.000 đồng/kg. Khó nhọc lúc đi mua của nhà vườn, nhưng lời chán. Theo giới mua cau, trái cau dày vỏ xanh dùng để ăn, cau Tầm Vung cung cấp cho vựa để chế biến thành nguyên liệu nhuộm... 

Bà Bảy ở xã Thiện Mỹ, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long, kể lại: “Thuở nhỏ tôi thấy người ta trồng cau để làm ranh đất, lấy tàu cau làm đồ đựng các loại hạt, bó chổi quét sân... Còn trẻ nhỏ thường lấy mo cau rụng nằm ngoe ngoảy giữa đường làng làm chiếc “xe” để đứa ngồi đứa kéo giữa nắng chang chang. Bà ngoại tôi hồi trước ăn trầu, mấy cháu cứ thắc mắc chẳng biết ăn như thế để làm gì. Bà nói: Để cho chắc răng đó, tụi bây!”.

Có một điều như bất biến, trái cau luôn hiện diện với lá trầu xanh và vôi thắm trong các lễ cưới, hỏi của nữ tú nam thanh. Hiện diện ở đầu câu chuyện của ông bà, cô bác, cậu dì trong ngày trọng đại ấy. Đôi lứa yêu nhau, đến lúc xe duyên không thể vắng bóng cau, trầu.

Ngày thơ, bọn tôi từng chơi trò kéo mo cau chở nhau ngược xuôi đường làng. Lớn lên một chút, đem chút mơ mộng đầu đời thả hồn nhởn nhơ dưới bóng hàng cau lấm tấm trăng vàng. Cứ thế, hình bóng cây cau theo chúng tôi suốt nhiều mùa trăng qua khắp đường làng ngõ xóm.

Tình cảm gái trai thời niên thiếu tinh khôi, gợn nhẹ, nhưng lắng đọng dạt dào - cảm xúc mà sau này tôi mới chợt nhận ra không bao giờ tìm lại được. Và câu chuyện chiếc “xe” cau kia trở thành một góc nhỏ trong ký ức tôi, để lâu lâu về quê nhà tìm lại hàng cau xưa vơ vẩn, thẫn thờ.

AN DĨ HIÊN

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Dự án đại lộ ven sông Sài Gòn có khả thi?

Dự án đại lộ ven sông Sài Gòn có khả thi?

(ĐTTCO) - Mới đây, trong văn bản cho ý kiến về dự án BT (đổi đất lấy hạ tầng) đại lộ ven sông Sài Gòn, Bộ Kế hoạch - Đầu tư (KH-ĐT), cho rằng TPHCM cần yêu cầu Tập đoàn Tuần Châu bổ sung các nội dung còn thiếu, như chứng minh năng lực, kinh nghiệm thực hiện dự án tương tự cho phù hợp quy định.