Quyền lực quỹ đầu tư (K2): Pimco-Phát ngôn trái phiếu

Được thành lập từ năm 1971 với 12 triệu USD tài sản, đến năm 2009, Công ty Quản lý đầu tư Thái Bình Dương (Pimco) đã thu hút lượng tài sản lên đến 200 tỷ USD, trở thành quỹ đầu tư trái phiếu lớn nhất thế giới.

Lợi tức 7,7%/năm

Cho tới nửa đầu năm nay, Pimco vẫn là quỹ đầu tư trái phiếu lớn nhất thế giới với tài sản sở hữu trên 250 tỷ USD và quản lý hơn 2.000 tỷ USD - tốc độ thu hút tài sản nhanh nhất trong các quỹ tại Hoa Kỳ. Lợi nhuận của quỹ này bình quân 7,7% trong suốt 1 thập niên trước, tốt hơn 97% các công ty tương tự, đã vượt qua cuộc khủng hoảng tài chính 2008-2009 với vị thế mạnh mẽ hơn.

Nhờ vậy, trong khi nhiều đối thủ phải thu hẹp hoạt động, nó tiếp tục chiêu dụ các nhân tài và thuê mướn nhân viên. Bên cạnh đó, với việc nắm trong tay một lượng lớn trái phiếu chính phủ các nước, Pimco được nhìn nhận như “phát ngôn viên” không chính thức của thị trường trái phiếu. Các nhà đầu tư trái phiếu toàn cầu đều chăm chú dõi theo từng động thái của Pimco để đưa ra quyết định đầu tư của mình.

Chỉ cần một thay đổi của Pimco trong việc đánh giá loại trái phiếu nào đó cũng tạo thành cơn sóng thần nâng trái phiếu đó lên cao, hoặc nhấn nó chìm xuống vực sâu. Vì thế, nhiều nhà lãnh đạo các nước phải tìm cách o bế Pimco, chẳng hạn Bộ trưởng Tài chính Tây Ban Nha năm 2010 đã đích thân sang thăm tổng hành dinh Pimco ở Newport Beach, California.

Quyền lực của Pimco cũng xuất phát từ cách tiếp cận nghiêm ngặt trong đầu tư. Nó có một đội ngũ lớn các nhà quản lý là những ngôi sao sáng được nhiều công ty đầu tư thèm khát. Những ngôi sao này được triệu tập ít nhất 4 lần mỗi tuần, mỗi lần không ít hơn 3 giờ, để bàn luận các vấn đề đang diễn ra.

Trong mỗi cuộc họp, các thành viên được chia làm 2 nhóm, một nhóm có nhiệm vụ trình bày các ý tưởng, nhóm kia có nhiệm vụ phản biện các ý tưởng đó. Theo Mohamed El-Erian, CEO Pimco, đó là một phần của “văn hóa xây dựng phản biện”. Những người đứng đầu của công ty cũng thường xuyên xuất hiện trên báo chí và truyền hình trong các tranh luận công khai.

Pimco cũng là một đề tài tranh cãi trong cuộc khủng hoảng tài chính. Vai trò kép của nó vừa là nhà đầu tư tư nhân vừa quản lý các chương trình cứu trợ của chính phủ, đã khiến nhiều người cho rằng đó là một sự mâu thuẫn. Một số người thậm chí tin rằng Pimco đặt ra một rủi ro hệ thống lớn không kém gì các ngân hàng lớn, vì vai trò của nó với thị trường rất quan trọng.

Ông Bill Gross (đồng sáng lập viên kiêm giám đốc đầu tư), nói có thể công ty tận hưởng một số “lợi thế của kẻ mạnh”, nhưng nhấn mạnh rằng khi ông tư vấn cho những chính sách cụ thể của chính phủ, những quan điểm đó là thành thật.

Đa dạng danh mục đầu tư

Bắt đầu từ năm 2010, Pimco triển khai kế hoạch đa dạng hóa danh mục đầu tư. Thay vì tập trung đầu tư trái phiếu, quỹ đầu tư này bắt đầu thâm nhập các loại tài sản khác, như các quỹ ETF, cổ phiếu, đề phòng rủi ro, dịch vụ định giá và nhiều thứ khác, với tổng cộng 108 quỹ trên toàn thế giới. Giải thích cho sự thay đổi này, các nhà điều hành công ty tin rằng lãi suất trong thập niên tới sẽ cao hơn, ngược lại so với thực trạng lãi suất có xu hướng giảm trong 30 năm qua. Khi lợi suất trái phiếu tăng, giá trái phiếu giảm, sẽ ăn vào lợi nhuận đầu tư trái phiếu.

Quyền lực quỹ đầu tư (K2): Pimco-Phát ngôn trái phiếu ảnh 1

Pimco ra mắt một quỹ ETF.

“Một sự kết hợp của các nước giàu nặng nợ và các nước đang phát triển có sức tiêu thụ yếu cũng có thể làm giảm lợi nhuận” - Bill Gross nói. Pimco đã tuyển dụng nhiều nhân tài mới để dẫn dắt cuộc bành trướng qua các lĩnh vực khác.

Các quỹ cổ phần được quản lý bởi 2 cựu chiến binh đầu tư của Franklin Templeton. 2 người này lại thuộc quyền quản lý của Neel Kashkari, cựu giám đốc Chương trình Cứu trợ tài sản (TARP) của chính phủ Hoa Kỳ. Kashkar được Pimco mời về hồi tháng 12-2009. Pimco cũng đặt kỳ vọng cao vào một đơn vị chuyên trợ giúp các định chế định giá các khoản đầu tư và một đơn vị chuyên cung cấp các giải pháp chống lại những rủi ro xác suất thấp nhưng tác động cao.

Trong thực tế, xu hướng xuống dốc của trái phiếu chỉ là một trong nhiều lý do cho việc đa dạng hóa của Pimco. El-Erian cho rằng các nhà đầu tư sẽ ngày càng hướng tới những nhà quản lý có thể cung cấp tất cả giải pháp đầu tư, không chỉ chuyên về một loại tài sản cụ thể.

Nhưng một số người cho rằng động thái của Pimco là một kiểu đối sách với sự trỗi dậy của BlackRock như nhà quản lý quỹ lớn nhất thế giới (xem lại Kỳ 1). Tăng trưởng hữu cơ của Pimco trái ngược với đối thủ của nó, BlackRock đã nhảy lên vị trí hàng đầu sau khi chi 13,5 tỷ USD để mua Barclays Global Investors vào năm 2009. Một lý do khác cho việc đa dạng hóa của Pimco có thể đến từ bản thân Bill Gross.

Với dòng vốn 50 tỷ USD đổ vào quỹ trái phiếu Total Return Fund do ông quản lý (chiếm 1/2 tổng số vốn đổ vào tập đoàn) năm 2009, nhiều người ở Pimco lo ngại công ty quá phụ thuộc vào “ông vua trái phiếu” này. Đa dạng hóa là một cách để giảm rủi ro này. Năm 2011, Pimco từng bán ra hết trái phiếu chính phủ Hoa Kỳ.

Tuy nhiên, nỗ lực đa dạng hóa vẫn không giúp Pimco giữ được khoảng cách với các đối thủ. Tháng 10 vừa qua, quỹ này đã mất ngôi quỹ hỗ tương lớn nhất thế giới vào tay Quỹ Vanguard Total Stock Market Index, khi bị giới đầu tư rút vốn 37,5 tỷ USD, khiến tài sản còn 247,9 tỷ USD. Trong khi đó, Vanguard thu hút số vốn đạt 251 tỷ USD.

Văn Cường

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Chủ nghĩa tư bản nhà nước Trung Quốc(K1): Định chế hoạt động ngân hàng

Chủ nghĩa tư bản nhà nước Trung Quốc(K1): Định chế hoạt động ngân hàng

(ĐTTCO) - Hoạt động ngân hàng Trung Quốc có khác biệt đáng kể so với phương Tây. Để hiểu được lập trường của Trung Quốc trong việc tham gia thiết lập các định chế ngân hàng quốc tế, cần tìm hiểu sự phát triển của định chế này, phân tích cách thức tổ chức mang tính chất kinh tế -chính trị khác biệt của Trung Quốc.